Erieta Attali

Kiến trúc thường được biết đến thông qua nhiếp ảnh. Thậm chí ngày nay, đi du lịch không chỉ dành cho những người giàu có nữa, khi mà các công trình kiến trúc đều được thể hiện và biết đến rộng rãi trên hình ảnh. Và ý nghĩa đó cũng nhằm khẳng định, nhiếp ảnh đã và sẽ là điều tối quan trọng đối với kiến ​​trúc.  

Với hơn 20 năm kinh nghiệm chụp và giảng dạy trên khắp thế giới, nhiếp ảnh gia Erieta Attali (Israel) đã chia sẻ về công việc công đang làm và mối liên hệ giữa kiến trúc với cảnh quan qua lăng kính.

Barclay & Crousse , Bảo tàng ở Paracas, Peru

Cô bắt đầu với nhiếp ảnh kiến ​​trúc khi nào và tại sao?

Erieta Attali: Tôi bắt đầu chụp ảnh kiến ​​trúc mà không biết rằng từ khi nào mình đã yêu thích công việc. Kể từ năm 1993, khi bắt đầu làm nhiếp ảnh gia khảo cổ học, tôi đã trở thành một chuyên gia chụp tranh tường trong các di tích mộ cổ, đồng thời làm việc trong các khu khai quật ở phía bắc Hy Lạp, cũng như khắp Aegean.

Sự gắn bó lâu dài của tôi với khảo cổ học và chụp ảnh phong cảnh đóng vai trò quan trọng trong quá trình chuyển đổi sang các kiến ​​trúc đương đại, thứ mà tôi không có bất kì mối liên hệ nào cho đến khi tôi được nhìn thấy Water Glass House do Kengo Kuma thiết kế tại thư viện Avery, Đại học Columbia vào năm 2000 và một số tác phẩm của Dan Graham, Bernard Tschumi, Richard Meier.

Max Nunez, Nicolas del Rio, căn nhà ở Portillo, Chile

Quá trình lựa chọn một công trình kiến ​​trúc để chụp như thế nào? Điều gì khiến cô lựa chọn công trình đó?

Quá trình lựa chọn của tôi khác nhau và tùy từng trường hợp. Tất cả phụ thuộc vào động lực của tôi là nghiên cứu hay hợp tác với cá nhân các kiến trúc sư, một tổ chức hay một công ty…Tôi bị thu hút bởi các cảnh quan đặc biệt như ở sa mạc Atacama nằm ở phía bắc Chile, hay các khu vực khác ở đất nước này, vài nơi hẻo lánh ở Nhật Bản, sa mạc băng ở Na Uy, sông Seine cùng một vài địa điểm khác.

Có lẽ do từ nhỏ, tôi đã luôn bị ám ảnh bởi những con đường cao tốc, những cây cầu và những công trình nhân tạo nằm trên những vùng hẻo lánh.

Marc Mimram Architects, Cầu Kehl, CH Pháp.

Câu hỏi đầu tiên cô hỏi một kiến ​​trúc sư trước khi chụp ảnh công trình của họ là gì?  Việc xây dựng mối quan hệ cá nhân với các kiến ​​trúc sư trước khi ghi lại công trình của họ có cần thiết không?

Có hai cách khác nhau trong thực hành nhiếp ảnh kiến ​​trúc của tôi. Tôi chụp ảnh kiến ​​trúc như một phần của việc chuẩn bị tư liệu nghiên cứu cho cuốn sách chuyên khảo hoặc đơn giản là sự cộng tác lâu dài với một kiến ​​trúc sư nhất định. 

Trường hợp đầu tiên, tôi giữ khoảng cách với kiến trúc sư, khi nói điều này, ý tôi là tôi tập trung vào công việc mà không cần gặp kiến trúc sư.

Trường hợp hai, mối quan hệ cá nhân thường mang tới ảnh hưởng nhất định. Đây là điều mà tôi dần khám phá ra trong quá trình hợp tác, một tình bạn bền chặt qua sự cộng tác lâu dài mà tôi có được. Tôi thích điều lâu dài đó như với Angelo Bucci, Kengo Kuma, Marc Mimram, Max Nunez và Martyn Hook và một số kiến ​​trúc sư trẻ đã đi trên con đường này như Diego Baraona, Sebastian Cruz và Alfredo Thiermann.

Với các cộng sự thân thiết, chúng tôi thường đi du lịch cùng nhau và có thể lấy những hình ảnh, tư liệu từ những chuyến du lịch đó để lên ý tưởng và xuất bản thành sách. Tôi luôn cố gắng truyền đạt rõ ràng thông điệp mà kiến trúc sư muốn gửi gắm qua thiết kế của họ. Điều này cần thời gian, là cả một quá trình dài để chia sẻ, hiểu nhau và cho nhau sự tin tưởng.

Kengo Kuma Architects & Associates, Bảo tàng V&A, Dundee, Scotland

Điều gì khiến cho một bức ảnh trở thành một bức ảnh kiến ​​trúc?

Các công trình kiến ​​trúc do con người tạo ra thường được coi là chủ đề hoặc nội dung của nhiếp ảnh kiến ​​trúc.

Trong ngữ cảnh – có thể là tự nhiên hay nhân tạo – thường được coi là bối cảnh hoặc hậu cảnh đơn thuần. Tuy nhiên, nội dung và ngữ cảnh đều quan trọng như nhau và thường có thể hoán đổi cho nhau.

Thông qua cách thực hành của mình, tôi cố gắng hạn chế việc phân chia giữa nội dung và bối cảnh, thay vào đó là tạo ra những hình ảnh lưu giữ được bản sắc của địa điểm đó, từ không khí, điều kiện ánh sáng, chất liệu cũng như cảm xúc cụ thể của công trình đó.

Snohetta, Bảo tàng Karmoy Fishing, Na Uy

Thông qua nhiếp ảnh, cô có thể tiết lộ ý tưởng thiết kế của một kiến ​​trúc sư như thế nào?

Điều cần thiết và duy nhất để tiết lộ ý tưởng kiến ​​trúc là phải thực sự hiểu nó.

Sự hiểu biết đến thông qua sự tương tác (đi bộ, quan sát, ngủ lại trải nghiệm) ở các công trình nhiều hơn là thông qua các cuộc trò chuyện với các kiến ​​trúc sư.  

Sau đó, bằng một cách tự nhiên, nhiếp ảnh sẽ chuyển kiến ​​thức thu nạp được này thành hình ảnh. 

Nguyên lý trọng tâm trong nhiếp ảnh của tôi là luôn ngữ cảnh hóa kiến ​​trúc, vì giá trị giao tiếp / diễn giải của một bố cục hình học / hình ảnh thuần túy là tối thiểu cho tới không có gì.

Việc kể chuyện trong mỗi bức ảnh kiến trúc có tầm quan trọng như thế nào?  Đó là thứ cô có thể nhìn thấy qua công trình hay cô tìm kiếm những câu chuyện đằng sau mỗi công trình kiến ​​trúc đó?

Tôi đã sử dụng những yếu tố mang tính chất kể chuyện trong các tác phẩm của mình ngay từ những ngày đầu còn là một nhiếp ảnh gia: các thiết bị tạo ra tâm trạng cụ thể để gợi phản ứng cảm xúc hoặc coi vật chất như các vật thể tham gia vào một câu chuyện, từ đó mở ra cảnh quan.

Mỗi câu chuyện có thể được kể thông qua các bức ảnh đơn lẻ, sử dụng các yếu tố kể chuyện theo trình tự nhất định.  Mục đích của trình tự là đọc được một chuỗi hình ảnh để tiếp cận một tác phẩm kiến ​​trúc từ nhiều khía cạnh khi bối cảnh của tác phẩm là cảnh vật xung quanh. Chắc chắn đằng sau mỗi công trình kiến ​​trúc đều chứa đựng những câu chuyện riêng.

Sông Seine. CH Pháp

Cô đã dạy nhiếp ảnh kiến ​​trúc trên khắp thế giới ở những trường kiến ​​trúc hàng đầu. Làm thế nào để cô dạy nhiếp ảnh cho các thế hệ kiến ​​trúc sư mới?

Đó là một nhiệm vụ đặc biệt khi giảng dạy ở nhiều khu vực với khoảng cách địa lý khác nhau, từ lục địa này sang lục địa khác, từ Úc đến Châu Mỹ, Châu Âu đến Trung Đông và Châu Á. Bài giảng của tôi dựa trên cấu trúc phê bình, phù hợp với thế mạnh và sở thích nghiên cứu của mỗi  sinh viên. Hướng dẫn và cung cấp kiến thức cho các lĩnh vực khác nhau mà mỗi sinh viên quan tâm.

Sinh viên của tôi được yêu cầu quan sát cụ thể vị trí các công trình kiến trúc khác nhau. Thông qua đó, họ có thể khám phá sự chuyển đổi không gian và thời gian, nắm bắt nhịp sống của một thành phố hoặc vị trí công trình đó, cũng như sự khác nhau của ánh sáng và vật chất. Cần xác định và tìm hiểu các loại nguồn sáng khác nhau cũng như các kết cấu kiến ​​trúc, hình học và hiệu ứng từ vật liệu khi nằm dưới ánh sáng.

Mỗi nghiên cứu nhiếp ảnh cá nhân đều được kèm theo một đóng góp bằng văn bản giải thích lý do lựa chọn (các) dự án và thảo luận về mối tương quan của sinh viên giữa các dự án và nêu lên cái nhìn trực quan của sinh viên về dự án đó.

Cô là một nhiếp ảnh gia hoạt động trong suốt các giai đoạn phát triển khác nhau của phương tiện truyền thông. Sự phát triển của phương tiện truyền thông có ảnh hưởng đến công việc hay các dự án của cô không? 

Tôi đã sử dụng máy ảnh Linhof 4×5 inch kể từ khi bắt đầu sự nghiệp. Tôi không bao giờ ngừng sử dụng phim, bất chấp tất cả những phức tạp khó khăn gặp phải liên quan đến nó. Do đó, công việc của tôi không bị ảnh hưởng theo sự phát triển của các phương tiện truyền thông, mà thay vào đó, dựa trên quá trình học hỏi và trải nghiệm nhiếp ảnh đã giúp tôi phát triển và tạo ra tác phẩm tốt hơn trong suốt sự nghiệp của mình.

Gần đây, tôi đã sử dụng cả máy ảnh kỹ thuật số Leica 35 mm và iPhone để ghi lại hình ảnh thực tế khi lang thang nhanh qua thành phố Paris.

Bằng các cách nhìn ngẫu hứng ngay lúc đó, nhiều khung hình và ảnh ghép thành chuỗi kể câu chuyện đại diện cho cuộc sống hàng ngày. Ý tưởng của tôi là ghi lại hành động của con người như một phần xây dựng nên môi trường sống, đồng thời hạn chế sự đặc trưng mang tính tranh ảnh hoặc mang tính biểu tượng của một thành phố.

Kết quả rất thú vị. Mỗi hình ảnh đều mang cho mình những ý nghĩa riêng.


Nguồn:
Archdaily

Biên tập:
Trang Đài

NAG Erieta Attali
Xem thêm
Suy niệm không gian