Jérémie Souteyrat

Jérémie Souteyrat là một nhiếp ảnh gia người Pháp đang sống và làm việc tại London, Vương quốc Anh. Anh tốt nghiệp kĩ sư cơ khí năm 2001, và bắt đầu chụp ảnh trong những chuyến đi du lịch. Năm 2009, anh quyết định nghỉ việc và chuyển đến Nhật Bản. Từ đây anh bắt đầu công việc nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp.

Năm 2014, Jérémie Souteyrat xuất bản cuốn sách ảnh đầu tiên “Tokyo no ie”, tổng hợp các nghiên cứu về nhà ở tại Tokyo trong suốt 4 năm. Cuốn sách gồm 144 trang, trong đó có 61 bức ảnh màu và lời tựa do Kengo Kuma viết, phản ánh cuộc sống hàng ngày của những ngôi nhà với thiết kế đặc biệt.

Thiết kế bởi A.L.X.

Dưới đây là cuộc phỏng vấn với Jérémie Souteyrat, để hiểu rõ hơn về công việc cũng như cách tiếp cận công trình kiến trúc của nhiếp ảnh gia người Pháp.

Anh có thể chia sẻ cho chúng tôi cơ duyên nào đã đưa anh đến với nhiếp ảnh?

Tôi học và làm kỹ sư ở độ tuổi 20, nhưng có nhiều hứng thú với nhiếp ảnh khi đi du lịch vòng quanh thế giới. Từ một phương tiện để ghi lại những kỷ niệm, chụp ảnh đã trở thành cách tôi thể hiện bản thân mình. Tôi đến Nhật Bản lần đầu tiên vào năm 2005. Những bức ảnh tôi chụp khi đó được đón nhận rất tích cực. Đó chính là động lực khiến tôi chuyển đến Nhật Bản và bắt đầu sự nghiệp nhiếp ảnh gia.

Khi mới vào nghề, tôi đã thử qua rất nhiều công việc để khám phá các lĩnh vực khác nhau. Tôi nhận công việc đầu tiên là chụp ảnh kiến trúc. Nhật Bản là một đất nước tuyệt vời với kiến ​​trúc đương đại và tôi đã cố gắng phát triển lĩnh vực này sau đó, bao gồm cả loạt sách ‘Tokyo no ie’ của tôi.

Nhà Tokyo / A.L.X

Trong giới nhiếp ảnh, có ai là người truyền cho anh cảm hứng không?

Tôi đến từ nhiếp ảnh tài liệu/chủ nghĩa nhân văn, tôi học hỏi được khá nhiều từ những nhiếp ảnh gia nổi tiếng như Henri-Cartier Bresson, Nan Goldin,… trong những năm đầu. Tôi không chỉ chụp ảnh kiến ​​trúc, vì vậy những người truyền cảm hứng của tôi bây giờ rất đa dạng, từ những họa sĩ vẽ chân dung Richard Avedon hay Diane Arbus, đến những nhiếp ảnh gia phong cảnh và kiến ​​trúc như Andreas Gursky. 

Nhiếp ảnh gia tôi đặc biệt yêu thích là Anders Peterson, tôi rất ngưỡng mộ cách anh ấy có thể giao tiếp cởi mở và thân thiện với người mẫu trong công việc.

ou-an / Ken Yokogawa

Anh có thể chia sẻ cách anh lựa chọn những ngôi nhà để thực hiện bộ ảnh không? Và liệu những ngôi nhà đó có đặc điểm gì chung hay anh chọn chúng một cách ngẫu nhiên?

Tôi tập trung vào những ngôi nhà của thế kỷ 21, được xây dựng sau năm 2000. Chúng đều là nhà ở Tokyo. Tôi theo dõi và nghiên cứu về kiến ​​trúc Nhật Bản qua các trang web và tạp chí cũ, tìm kiếm những ngôi nhà có hình dạng độc đáo hoặc mối liên hệ giữa chúng với môi trường. Tôi cũng quan tâm đến cảnh quan xung quanh ngôi nhà vì điều đó có thể mang lại một cái nhìn toàn diện về cuộc sống hàng ngày vào trong các bức ảnh (trường học, cây anh đào, đền thờ, cửa hàng,…)

Tất cả các bức ảnh của anh trong bộ ”Tokyo no ie” đều có hình người. Vậy có phải sự hiện diện của con người là điều anh quan đến khi chụp ảnh không?

Vâng, rất quan trọng. Một phần quan tâm của tôi khi thực hiện loạt bài này là để thể hiện cuộc sống thường nhật trong các khu dân cư của Tokyo. Kiến trúc là một lĩnh vực thiết kế lấy con người làm trung tâm, vì vậy tôi không muốn coi những ngôi nhà chỉ là đồ vật. Nó phải được kết nối với ai đó bằng cách nào đó. Mặc dù đôi khi nó trông rất thương mại và có xu hướng ảnh thời trang, tôi cảm thấy bị thu hút hơn với cách chụp này. Nó thực sự không mới: các nhiếp ảnh gia vĩ đại từ cuối thế kỷ 19 như Eugene Atget hay Berenice Abbott là những người đi đầu trong lĩnh vực này.

Delta / Architecton

Anh thường mất bao lâu để tiếp cận một công trình? Và cách anh thực hiện chụp ảnh như thế nào?

Đầu tiên, tôi đã chuẩn bị trước buổi chụp, chọn ánh sáng và thời gian tốt nhất để thực hiện, tùy thuộc vào môi trường xung quanh và cơ hội chụp ảnh.

Khi đến địa điểm chụp, đầu tiên tôi kiểm tra dự đoán của mình về giá trị những bức ảnh tôi sẽ chụp. Tokyo là thành phố có xu hướng thay đổi nhanh chóng. Có lần tôi đã gặp trường hợp khi chụp bộ ảnh một căn nhà gỗ, một thời gian sau nó đã bị phá bỏ. Đó là một căn nhà kiểu cũ nổi bật giữa những tòa nhà cao tầng hiện đại. Và điều đó rất đáng tiếc vì bộ ảnh dường như đã mất đi sự thú vị và giá trị mà tôi muốn đạt được.

Tiếp đó tôi sẽ dành khoảng một giờ ở địa điểm chụp, với một vài góc độ khác nhau và chờ đợi điều gì đó thú vị xảy ra. Khi chụp ảnh, chúng ta không bao giờ chắc chắn về việc sẽ chụp được bức ảnh ‘cuối cùng’. Cuộc sống có thể chứa đầy những điều bất ngờ và một điều gì đó khác biệt và thú vị luôn có thể xảy ra. Đôi khi cảm giác thời gian chờ đợi rất lâu và chỉ có duy nhất một người đi qua khung hình của tôi.

Ame/Hare, thiết kế bởi Mount Fuji Architects Studio

Có một thông điệp cụ thể nào mà anh muốn bộ sách ‘Tokyo no ie’ của mình truyền tải đến mọi người không?

Trước tiên, tôi hy vọng nó sẽ giúp lan tỏa với thế giới rằng Tokyo không chỉ là một thành phố đẹp vì sự phát triển ngày càng hiện đại và đông đúc, mà còn có những khu dân cư bình yên rất đáng để ghé thăm.

Kiến trúc phải được nhìn thấy thực tế, phải được chạm vào, phải được trải nghiệm. Nhiếp ảnh chỉ là bước đầu tiên. Đây cũng là lý do tại sao tôi chụp ảnh những ngôi nhà như ngoài đời thực: với rèm cửa, ô tô, rác thải, v.v. Tôi cố gắng tránh xa những hình ảnh quảng cáo hào nhoáng và tiến xa hơn trong việc đưa những hình ảnh quen thuộc đến cho mọi người.

Kiến trúc Nhật Bản khá độc đáo và sáng tạo. Do sự gia tăng dân số nhanh chóng kể từ Thế chiến 2, các kiến ​​trúc sư đã phải sáng tạo, pha trộn nhiều yếu tố để không gian sống vừa giữ được sự riêng tư cá nhân, vừa phù hợp với diện tích khiêm tốn. Nhật Bản có những quy tắc riêng, được thúc đẩy bởi văn hóa và môi trường địa phương, nhưng tôi nghĩ rằng nó có thể truyền cảm hứng trên toàn thế giới, khi nhiều nước đang phát triển cũng đối mặt với những thách thức tương tự.

Cảm ơn anh về cuộc trò chuyện!

Nhà Shimokitazawa / Niizeki Studio

Thực hiện
Myrto Katsikopoulou

Tên sách: Tokyo no ie
Tác giả: Jérémie Souteyrat
Bìa: Cứng, 144 trang
Kích thước: 190 x 260mm
Nhà xuất bản: Seigensha Art Publishing
Thời gian: 01.05.2017