Ảnh: Lozenro Zandri

Maison du Brésil

Maison du Brésil là một cư xá trong Đại học quốc tế Paris được thiết kế bởi kiến ​​trúc sư Le Corbusier (và Lúcio Costa). Công trình bắt đầu thực hiện từ 1953, khánh thành năm 1959. Đến năm 1985 địa điểm này có tên trong danh sách di tích lịch sử của Pháp.

Maison du Brésil được tạo ra như một mô hình thu nhỏ, đại diện cho cuộc sống và văn hóa Brazil, đây đồng thời là một ví dụ điển hình về thiết kế khu dân cư mật độ cao được Le Corbusier thực hiện.

Khu cư xá như một “Ngôi nhà Brazil” với rất nhiều chỗ ở dành cho các học giả, sinh viên, giáo viên, các nghệ sĩ người Brazil, vừa là trung tâm văn hóa của đất nước này nhờ các không gian triển lãm, nhà hát và thư viện. Maison du Brésil cũng từng là cư xá của nhiều nhân vật người nổi tiếng như nhà báo Zózimo Barroso do Amaral, đạo diễn phim Joaquim Pedro de Andrade, nghệ sĩ dương cầm Arthur Moreira Lima…

Để thiết kế cư xá, Chính phử đã chọn Lúcio Costa – một kiến ​​trúc sư nổi tiếng với các thiết kế quy hoạch tại thành phố Brasilia. Sau khi hoàn thành các bản phác thảo ban đầu, Costa đã liên hệ với Le Corbusier – người mà ông từng hợp tác trước đó để hỗ trợ quá trình thiết kế và xây dựng. Rất nhanh chóng, Le Corbusier đã thay đổi đáng kể thiết kế ban đầu của Costa. Hình thức chủ đạo của công trình vẫn được giữ nguyên, nhưng chính những thay đổi đó đã khiến Costa không tiếp tục tham gia dự án này nữa. Cuối cùng, Costa cũng không có tên trong bản thiết kế công trình sau khi cư xá được hoàn thành.

Tòa nhà có điểm tương đồng Corbusier’s Swiss Pavilion (1932), một khối bê tông năm tầng nằm trên mặt đất, được đỡ bởi hệ trụ gồm nhiều cột bê tông. Cánh phía Tây của cư xá là cụm các đơn vị hành chính được bố trí, còn tổ hợp không gian công cộng như thư viện, nhà hát, khu triển lãm, nơi tụ họp nằm bên phía Đông. Hai cánh được nối với nhau bằng một hành lang có thiết kế uốn lượn, một không gian trung gian kết nối bên trong với bên ngoài.

Phía bên trên, hệ thống phòng ở được bố trí ở phía Tây, còn khu bếp, cầu thang và các tiện nghi khác nằm ở phía Đông. Từ cách bố trí mặt bằng theo công năng như vậy dẫn tới mặt đứng cũng được thiết kế để phù hợp với chức năng của từng khu bên trong cư xá. Phía Đông gồm các không gian tiện ích có mặt đứng là những mảng kính lớn rộng mở ở giữa để lấy ánh sáng tự nhiên. Nhiều cửa sổ hình vuông kích thước nhỏ được thiết kế để ánh sáng chiếu vào khu cầu thang.

Với kiểu thức sơn màu, ban công toàn bộ mặt tiền phía Tây trông giống công trình Unite d’Habitation (1952). Không giống như nhiều ban công thông thường dạng nhô ra bên ngoài, thiết kế ở đây bố trí ban công lùi vào trong để bảo toàn diện phẳng của mặt đứng theo cả phương đứng và phương ngang. Hệ màu cơ bản được sơn ở đây để tạo sự khác biệt so với toàn thể mặt đứng. Bên trong không gian nội thất, màu sắc được bố trí rất hài hoà và phong phú, trong đó nổi bật nhất là màu vàng.

Bê tông được xử lý thô theo cách mà Le Corbusier vẫn thường áp dụng tại nhiều công trình, sử dụng ván gỗ làm khuôn định hình bê tông. Sau khi bê tông đông cứng, ván gỗ được tháo ra, bề mặt gỗ sẽ được “in” trên lớp bê tông thô mộc.



Xem thêm ảnh công trình này do Cemal Emden chụp.
Bấm để xem hình lớn hơn.

Xem thêm
Di sản Trung Quốc trong kiến trúc của Wang Shu