Nils Koenning

Nhiếp ảnh gia Nils Koenning sinh ra và lớn ở trung tâm nước Đức, ít nhiều chịu ảnh hưởng thời hậu công nghiệp, nơi môi trường luôn thay đổi nhanh chóng từ việc khai thác than và sản xuất thép.

Tốt nghiệp kiến ​​trúc, Koenning chuyển hướng chụp và ghi chép lại môi trường xây dựng, vốn là việc đã làm trong quá trình học thạc sĩ, kể cả sau này khi anh tới sống và giảng dạy ở Úc.

Qua bài nói chuyện, Koenning chia sẻ công việc của một nhiếp ảnh gia, từ khâu chuẩn bị cho một buổi chụp, những ảnh hưởng của sở thích hiện tại và các dự án cá nhân đang thực hiện.

NAG chụp Venice giai đoạn 2014 – 2021

Nền tảng của anh và giai đoạn đầu tham gia vào lĩnh vực nhiếp ảnh?

Nils Koenning: Tôi từng học ở một trong những trường đào tạo theo học thuyết và phương pháp Rudolf Steiner đầu tiên ở Đức. Tôi tập trung nhiều vào việc thực hành sáng tạo các môn nghệ thuật như hội hoạ, âm nhạc, diễn kịch…Tôi đặc biệt thích hội họa và diễn xuất.

Một ảnh hưởng khác đến từ phía ông bà tôi – ông tôi sở hữu một phòng trưng bày nghệ thuật ở Schleswig, còn bà tôi là một họa sĩ.  Tôi đã vẽ và vẽ rất nhiều trong những năm cuối của tuổi thiếu niên. Sau khi tốt nghiệp trung học, tôi muốn tới học nghệ thuật ở Berlin tại Kunsthochschule weißensee, nhưng lúc đó có tới 3.000 người nộp đơn nhưng trường chỉ nhận 10 suất, điều đó khiến tôi phải suy nghĩ lại và tôi đã nộp đơn xin vào ngành kiến ​​trúc ở quê nhà tại Bochum.

Tôi luôn nhạy bén đối với hình ảnh. Ngay từ nhỏ, tôi đã sử dụng máy ảnh nhưng chỉ cảm nhận, chưa có ý thức chụp lại. Tôi chỉ thực sự khám phá nhiếp ảnh cho tới khi học thạc sĩ, tôi cần công cụ để ghi chép và tư liệu hoá.

NAG chụp Venice giai đoạn 2014 – 2021

Anh luôn quan tâm đến việc ghi lại bối cảnh và môi trường công việc xây dựng?

Ngôi trường nơi tôi từng theo học tập trung vào công việc thực tế, họ dành nhiều thời gian để lập bản vẽ, lên kế hoạch, làm mô hình, tìm cách giải quyết các chi tiết…Khía cạnh lý thuyết và phân tích, phê bình gần như không tồn tại.

Tôi dành nhiều thời gian trong quá trình học thạc sĩ và những năm sau này sống tại Úc để ghi chép tư liệu quá trình xây dựng. Tôi học cách đặt câu hỏi về mọi thứ mà sinh viên họ làm và áp dụng điều này vào thực tế của bản thân và cuộc sống nói chung.

Việc chuẩn bị cho một buổi chụp ra sao? Điều đầu tiên anh làm khi tới địa điểm mình sẽ chụp là gì?

Bất cứ khi nào có thể, tôi đều dành thời gian đi bộ để tìm hiểu khu vực đó bằng cách đi bộ, thường thì không cầm theo máy ảnh, chủ yếu để cảm nhận. Tôi nói chuyện với khách hàng về kỳ vọng của họ và cách họ hiểu và nhìn nhận dự án. Tôi xem những tấm hình đã chụp, kiểm tra mặt bằng và địa hình trên bản đồ của Google để suy nghĩ và lên ý tưởng về ánh sáng, góc độ và thời gian chụp.

Chuẩn bị là vậy nhưng thực tế tôi phải luôn linh hoạt và thích ứng với hoàn cảnh, đôi khi tôi chụp bằng chân máy, đôi khi tôi lại chụp không chân. Không có sự giống nhau giữa các dự án khi tôi chụp, nhưng đi bộ là việc tôi làm ở mọi dự án, bối cảnh.

Anh mất bao lâu cho công đoạn hậu kì sau khi chụp?

Điều này phụ thuộc vào kiểu dự án và cách tôi chụp lại. Tôi thực hiện các chỉnh sửa cơ bản như cân bằng màu sắc, độ phơi sáng, khử tụ và cắt ảnh. Nhiều khi đang chụp lại có vài ý tưởng xuất hiện trong đầu, thi thoảng tôi nhận ra vài góc chụp quan trọng cần thời gian chờ đợi thì tôi sẽ đợi để có được sự tự nhiên nhất trong tấm hình, ví dụ như người đi qua lại, chim chóc bay qua…chủ yếu liên quan đến cuộc sống thực tế tại công trình, như bức ảnh tôi chụp bệnh viện trẻ em Lady Cilento ở Brisbane năm 2014.

Bệnh viện trẻ em Lady Cilento

Công trình là một tòa nhà tọa lạc tại ngã tư rộng lớn với cây xanh và hoa giấy, nơi của sự thay đổi, giao thoa giữa nhanh và chậm, ở đó con người đi lại rất đông. Ở thời điểm chụp, có rất nhiều bướm di cư qua tòa nhà, điều đó khiến tôi ngạc nhiên, cảm giác như một nhóm thanh niên châu Á đang nhìn vào tòa nhà. Cũng có nhiều người đi làm hoặc đi chơi, rất sinh động.

Ngoài chụp ảnh kiến ​​trúc, anh còn có dự án hay chuỗi sự kiện cá nhân nào không?

Hiện tại thì rất chậm, nhưng tôi thực sự thích điều này. Đó là một cách làm việc và cách nhìn khác.

NAG chụp Venice giai đoạn 2014 – 2021

Khi chụp ảnh kiến ​​trúc thì tốc độ làm việc của tôi thay đổi rất nhanh, bởi cần nắm bắt các yếu tố tự nhiên để thể hiện đúng thông qua hình ảnh.

Với công việc cá nhân, tôi ít bị hạn chế bởi các yếu tố vật lý như hình thức, ánh sáng, nên tự do hơn trong việc suy nghĩ và diễn giải, thử cách nhìn nhận cũng mang tính gợi mở và gần gũi hơn. Nhiều dự án tôi chụp sử dụng phim dương bản khổ lớn (large format), quá trình chụp và xử lý mất rất nhiều thời gian, đòi hỏi tôi phải chậm lại và thực sự tập trung.

NAG chụp Venice giai đoạn 2014 – 2021

Đôi khi chỉ một hình ảnh đặc biệt thu hút sự chú ý khiến tôi muốn tạo ra một bức ảnh đẹp. Nhiều dự án khác thì dài hơi hơn và không quy định thời gian rõ ràng. Như những tấm ảnh của tôi về Venice. 

Lần đầu tiên tôi đến thăm thành phố vào năm 2014 để tham dự một sự kiện về kiến trúc (architecture biennale) và ngay lập tức tôi đã yêu thích nơi này. Tôi chụp ảnh vào ban đêm của những nơi đông khách du lịch, đồng thời theo dõi và ghi lại hành vi của họ vào ban ngày. Tôi chưa bao giờ công bố chúng vì công việc vẫn đang tiếp tục và chưa biết đến khi nào công việc hoàn thành. Năm nay, khi tôi đến tham dự, tôi lại sử dụng nhiều phân đoạn phim ngắn và một số ảnh tĩnh, bằng thiết bị kĩ thuật số, để ghi lại cuộc sống ở Venice đang dần đổi sau Covid. Tôi xem đây giờ là thời điểm để quan sát và thu thập thêm về địa danh này.

NAG chụp Venice giai đoạn 2014 – 2021

Bộ ảnh anh yêu thích là gì?

Không hẳn phải là bộ ảnh, tôi thiên về những tấm hình ảnh đơn lẻ.

Ví như một hình ảnh tôi từng chụp ở Úc. Tôi bị ám ảnh bởi cách mà cả nước áp dụng mô hình phát triển đô thị đã lỗi thời ở Bắc Mỹ kể từ những năm 1950. Sự quan tâm và hiểu biết của tôi về vấn đề này chịu ảnh hưởng nặng nề từ cuốn sách nổi tiếng ‘Sự xấu xí của người Úc’ được Robin Boyd viết ra. Tôi tin rằng bất kỳ ai quan tâm đến chủ nghĩa đô thị ở Úc và Mỹ đều nên biết cuốn sách này. Vì vậy tôi bắt đầu ghi lại những địa điểm mà tàn dư của quá khứ để lại – phần công việc này vẫn còn đang dang dở. Tôi đặt tên dự án là Thổ dân.

Những vấn đề Boyd nêu ra tới nay vẫn còn nguyên giá trị, cho thấy hậu quả của việc không tồn tại giao thông và không gian công cộng, sự phụ thuộc vào ô tô, sự trải rộng của đô thị trong một đất nước có quá nhiều ngôi nhà giống nhau. Chúng khiến tôi bối rối.

NAG chụp Austraphobia, Australia 2012 – 2021

Trong lúc tôi đang chụp một khu mới phát triển ở ngôi làng nhỏ nơi dì tôi sống, vừa đặt chân máy, lắp phim định chụp một không gian trống trải và buồn tẻ ở giữa hai ngôi nhà thì đột nhiên một người đàn ông xuất hiện và bắt đầu cắt cỏ trên bãi đất trống trước mặt tôi. Tuy nó hơi vô lý nhưng tôi đã chụp lại. Tới lúc này, tôi vẫn tự hỏi rằng ý định của ông ấy là gì nhỉ? Tại sao ông ta lại cắt cỏ ở đây? Liệu chỗ này là của ông ý? Ông ta muốn ngôi nhà tương lai của mình được xây gọn gàng ở đây? Bằng cách nào đó, điều này vẫn là vấn đề lớn trong xã hội Úc đối với tôi.

NAG chụp Austraphobia, Australia 2012 – 2021

Có thông điệp hay ý nghĩa nào cụ thể nào mà anh muốn truyền tải qua ảnh của mình?

Nó phụ thuộc vào từng dự án và khách hàng, tôi cố gắng truyền đạt cảm xúc thông qua góc nhìn bối cảnh trong công việc của mình. Tôi tin rằng kiến ​​trúc không thể tồn tại nếu không có cảm xúc. Nếu một nơi khiến tôi cảm thấy ấn tượng theo một cách nào đó, tôi sẽ nhớ về nơi này với cảm xúc cụ thể, dù tốt hay xấu. Vì vậy tôi cố gắng truyền tải cảm xúc về một địa điểm trong tôi thông qua hình ảnh.

Viện Salk, California 2013

Hiện tại anh đang quan tâm đến điều gì và điều đó có ảnh hưởng đến công việc của anh không?

Tôi đã xem một số bộ phim giai đoạn đầu của Wenders và yêu thích cách ông ý kể chuyện, thực sự đơn giản và ngắn gọn. Đời sống hàng ngày được đối xử thực sự đẹp. Tôi bắt đầu làm việc / thử nghiệm với phim, cảm giác như một đứa trẻ, sân chơi là tất cả của bạn!

Tôi thích khung cảnh ban đêm, thích cảm giác biết rằng mọi người đang ngủ. Âm thanh và hình dạng của thành phố, sự tự do khi vắng ánh mặt trời, rất thơ mộng và đầy cảm hứng đối với tôi. Trong đợt covid-19 đầu tiên, hệ thống đường phố của Berlin hoàn toàn vắng vẻ vào lúc 8 giờ tối và những con cáo đi lang thang rất tự do – thật không thể tin điều này đã xảy ra.

Brunswick East, VIC, Australia 2014

Anh có muốn dành lời khuyên nào cho các nhiếp ảnh gia trẻ tuổi và đầy khát vọng?

Đừng buông thả và mải chơi. Tôi tin rằng sự thoải mái là kẻ giết chết sự đổi mới và nó sẽ không giúp bạn phát triển chuyên nghiệp theo bất kỳ cách nào.

Hãy mắc tất cả những sai lầm mà bạn có thể mắc và không ngừng đặt câu hỏi về công việc, phương tiện, niềm tin, bản thân.

Chơi như một đứa trẻ và khám phá cuộc sống, coi đó là một hành trình kéo dài cả đời, không bao giờ kết thúc và cực kỳ thú vị, thỏa mãn, luôn thử thách và đôi khi tàn khốc.

Biên tập:
Trang Đài

Xem thêm
Frida Escobedo