Nơi mọi người đến là một căn phòng được sơn hoàn toàn bằng màu trắng, ban tổ chức có chuẩn bị những miếng dán chấm bi rực rỡ sắc màu để mọi người có thể dán lên công trình trong suốt quá trình triển lãm.
Dự án bắt đầu vào năm 2018, Teppei Fujiwara là người luôn quan tâm đến lịch sử ra đời của đường phố cũng như nguồn gốc của rạp hát. Fujiwara đã lên kế hoạch thiết kế một công trình theo chủ đề “Rạp hát có bối cảnh đường phố”.
Kokage-gumo là một hệ tán gỗ cháy đen được cài đặt vào khu vườn trong dinh thự, cấu trúc tạm này nổi lên như một thể hữu cơ bao bọc đám cây hiện trạng.
Ở công trình này, Daito Manabe + Rhizomatiks trưng bày một Tokyo 2020 hoàn toàn khác, sản phẩm được tạo ra nhờ trí tuệ nhân tạo, tổng hợp dữ liệu từ khi tình trạng khẩn cấp được tuyên bố vào mùa xuân năm 2020 cho đến nay.
Makoto Aida đã tạo ra hai lâu đài làm bằng bìa cứng và vải bạt màu xanh. Cả hai vật liệu đều rẻ tiền và bền, tượng trưng cho sự tạm thời thay vì lâu dài.
Kazuyo Sejima đã đặc biệt thiết kế công trình Suimei với mong muốn mọi người có thể cảm nhận được sự kết hợp giữa lịch sử với hiện đại.
Công trình được ví như đài quan sát, khi đứng bên trong có thể nhìn ra toàn cảnh khuôn viên trường đại học Liên Hợp Quốc, khu dân cư xung quanh và khu phố Aoyama tấp nập ở Tokyo.
Thông qua công trình này, Sou muốn đây là nơi dành cho tất cả mọi người. Đám mây được lắp đặt tại hai địa điểm khác ở công viên Yoyogi và cổng nhà ga Takanawa.
Bên trong trà thất, trà được phục vụ theo Ryurie - kiểu pha trà ngồi, người pha trà không ngồi xuống chiếu để pha như cách truyền thống mà ngồi vào ghế và sử dụng bàn, một chiếc bàn lớn được làm thủ công từ ván hạt dẻ có nguồn gốc từ tỉnh Nagano ở trung tâm Honshu.